Summary
Những Đứa Con Của Gió là một cuốn sách được viết bởi nhà thơ và nhà viết kịch người Ba Lan, Jaroslav Hašek. Tuy nhiên, cuốn sách này còn được biết đến nhiều hơn với tên gọi khác, là “Những Đứa Con Của Gió” hay “Những Băng Cướp Gió”, nhưng nổi tiếng nhất với tên gọi là “Quỷ Táo”.
Cuốn sách này được viết vào cuối những năm 1920 và bắt đầu phát triển ý tưởng vào khoảng năm 1917, khi Hašek đang phục vụ trong quân đội Áo-Hung. Ông đã bắt đầu viết truyện về cuộc đời của một người đàn ông được biết đến với cái tên Stanislav Cáb, một người đàn ông xấu,xấu xí và không thành đạt, nhưng lại có một tính cách độc lập và mạnh mẽ.
Cốt truyện của cuốn sách xoay quanh cuộc đời của Stanislav Cáb, một người đàn ông thường bị mọi người gạt bỏ và bỏ qua. Ông là một kẻ nghịch cảnh, luôn gặp phải khó khăn và thử thách trong cuộc sống. Mặc dù vậy, ông luôn kiên nhẫn và không bao giờ bỏ cuộc. Thay vào đó, ông tiếp tục sống cuộc sống của mình với sự tự do và độc lập, bất chấp mọi sự phản đối và chế giễu.
Những Đứa Con Của Gió là một tác phẩm phản ánh về xã hội và văn hóa của Ba Lan vào thời điểm đó. Cuốn sách này đã mang đến một hình ảnh độc đáo và mới mẻ về nhân vật Stanislav Cáb, một người đàn ông nghịch cảnh và độc lập, nhưng cũng đầy rẫy khuyết tật và khó khăn.
Tuy nhiên, cần lưu ý rằng, trong khi Những Đứa Con Của Gió thường được gọi là “Những Băng Cướp Gió” hoặc “Quỷ Táo”, thì tên chính thức của cuốn sách là “Quỷ Táo” bởi vì tên “Quỷ Táo” được dùng cho tác phẩm đầu tiên mà ông từng viết.